Lạ lẫm với máy pha cà phê tự động – Phần 1

Lạ lẫm với máy pha cà phê tự động – Phần 1

Với tôi ngay lúc đó cái gọi là máy pha cafe, tôi chỉ hình dung mơ hồ thôi và cũng chả nghĩ đến nữa huống chi là có bài viết như thế này. Đối với sinh viên bọn tôi ngay lúc này, điều cần thiết là 1 ly cà phê sữa đá vỉa hè ngồi chọp chẹp với bịch bánh tráng trộn cùng câu chuyện hấp dẫn, hay đang lia mắt nhìn 1 cô em gái xinh xắn nào đấy ngay công viên trung tâm Sài Gòn 🙂

may pha ca phe JURA (2)

Lớn thêm chút nữa, khi vừa học vừa làm tôi lại được mấy anh nhóm trưởng, trưởng ca dẫn đi cà phê:
+ Một là cà phê pha phin ngay trong quán với đèn dập dìu 🙂 mà cũng chẳng có chiếc máy pha cà phê nào tại đây đâu
+ Hai là tiếp tục cà phê vỉa hè nhưng lại uống trong ly thủy tinh, có khác hơn tí xíu hồi đại học.

Vị cà phê vẫn như thế bạn à, dù uống ngay tiệm bèo bèo hay vỉa hè gì giá nó cũng như nhau, có khi vỉa hè lại mắc hơn ấy chứ ^^ mà lại không có trà đá free cho các bạn đâu.

may-pha-ca-phe

Khi đến năm 4, tôi lại quyết định chui chui và lọt vào thực tập tại các nhà hàng được cho là danh tiếng bấy giờ, 1 ngày ăn 4 cử :)) tôi hào hứng lắm. được uống cafe miễn phí trong bữa ăn, có cả sữa tươi, trà,…ai muốn uống gì thì cứ uống thôi. Nhưng khi uống xong 1 hóp cà phê ngay ngày đầu tiên tai khách sạn, tôi phọt ra 1 cái nhưng lại nhỏn nhẹn cố nuốt vào.

” Nó không phải cà phê ” các bạn ah,trong đầu tôi chỉ nghĩ đến nó, và cái máy cho ra nó là may pha ca phe đây sao,
Ôi không tin được, tôi ghét cà phê từ đó nhé. Thi thoảng tôi thấy người ta uống nó và chẳng có ý kiến gì cho tách cà phê ấy.
Tôi thấy lạ…lạ kinh khủng, tôi cứ nghe mùi thơm cà phê tỏa khắp phòng ăn, bếp và cả hành lang.

Thiệt tình chịu không nổi mùi ấy. tôi ghét, nên tôi gắng uống nó một thời gian. Không biết từ bao giờ tôi đã thấy nó quen thuộc và trở thành thói quen của tôi, Đây quả là điều kỳ diệu của chiếcmáy pha cà phê tại phòng ăn của nhân viên nhà hàng ấy.

—-Còn tiếp các bạn nhé…hãy theo dõi

 

Nguồn: mayphacaphetudong.wordpress.com

Share this post